RỂ THẦY!
Một đám con trai nghịch ngợm
Đứa gọi bố, đứa gọi thầy
"Cho con về làm... Rể"
Thầy cười hiền - nhẹ khói thuốc bay
Trách thầy sớm "Kế hoạch hóa"
Mà em con đến là xinh
Chẳng lẽ thầy ừ một đứa
Để lũ còn lại... "thất tình"?
Ấm áp mắt cười, thầy dặn:
"Cần lo nhiều đến tương lai
Các trò học hành cho giỏi
Đứa nào cũng là con thầy
Lớp 12 cả rồi đấy
Thầy mong các trò gắng lên
Rồi trò nào muốn làm RỂ
Để thầy...sinh thêm mấy EM".
Lời Cảm Tạ
Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có
Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học đc những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô
BỤI PHẤN XA RỒI
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Tự Thú Với Thầy
Em lạ lẫm bước chân vào Đại học
Mặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đường
Mắt kiếm tìm giữa bè bạn bốn phương
Bóng dáng thân thương bạn mình ngày ấy
Tìm đâu được, một mình, thôi thì vậy
Em tự tin kiêu hãnh, buổi ban đầu
Đã một thời bài luận được khen "sâu"
Phương trình toán em cho là đơn giản
Kiến thức con người, đâu là giới hạn ?
Em không tìm ra định luật bù trừ
Nên nghĩ mình sức học hẳn còn dư
Đâu biết được, ấy là thầy độ lượng !
Năm đầu tiên em ngỡ mình lạc hướng
Bài luận văn chỉ đủ điểm là cùng
Cảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dung
Em chưa vấp nhưng hiểu mình nông cạn...
Phượng Hoàng đi học
có một thời phượng hoàng cũng đi học
cũng thức đêm rồi lại ngủ ngày
lắm khi bí cũng quay cũng cóp
lắm khi vui cũng uống cũng say
có một thời phượng hoàng cũng đi học
cũng làm thơ thầm tặng bóng hồng
cũng hào hoa như những chàng công tử
cũng lãng mạn gió trăng giây phút xao lòng
có một thời phượng hoàng cũng đi học
cũng làm thuê vác mướn chợ đời
cũng đói chung chăn những ngày rét mướt
cũng có nỗi đau nhân ái không lời
ta không phải phượng hoàng chúa tể muôn loài
ta chỉ là phượng hoàng một thời hồn nhiên chơi và học
ta chỉ là phượng hoàng một thời hồn nhiên cười và khóc
có trách chi khi ta sống tự do bằng trái tim rất con người
có trách chi khi ta sống tự do bằng trái tim tuổi đôi mươi
tuổi phượng hoàng nhiều mơ lắm mộng
tuổi phượng hoàng biết yêu biết sống
bầu trời mênh mông sẽ là thước đo bão tố cánh chim bằng.