Thuở trẻ thơ khi nằm trọn trên nôi
Êm ái bên em là tiếng mẹ ru hời
Dòng sữa mát tươi ngọt lành nơi tim mẹ
Nuôi em khôn lớn tháng ngày trôi.
Có người so công mẹ với non cao
Em nghĩ chưa cân xứng chút nào
"Đời thiếu mẹ hiền không phụ nữ
Anh hùng thi sĩ hỏi còn đâu" .
Từ trong nôi mẹ em lớn khôn
Mỗi ngày khôn mắt mỗi tỏ tường
Hiểu lòng con mẹ biết nôi mẹ chật
Cho con vui bạn bước tới trường .
Cuộc đời con được chắp cánh từ đây
Mẹ biết chăng ngày đã qua ngày
Vui bạn vui thầy trong nắng ấm
Con đang sống bằng tình thương người mẹ thứ hai .
Người mẹ thứ hai hiền từ giản dị
Thương con khác gì mẹ đã thương con
Mẹ thứ hai còn có tâm hồn cao thượng
Muốn con sống hơn kiếp mẹ xưa đã sống .
Những trưa hè trên đường dài nóng bỏng
Mẹ cho con bóng mát trùm che
Những đêm đông gió rét tràn về
Mẹ sưởi ấm lòng con không bằng chăn bông
mà bằng tình thương của mẹ .
Có cuộc đời nào đẹp cao hơn thế
Cuộc đời người mẹ tất cả vì con
Cho con biết không phải vuông mà quả đất tròn
Dạy con biết vì sao trăng tàn trăng lại mọc .
Dạy chữ cho con mẹ cũng đà khó nhọc
Dạy con biết nên người mẹ còn cực nhọc nhiều hơn
Thuở trẻ thơ có tấm quà con chỉ biết phần hơn
Nay nhờ mẹ con biết:ai là người đáng nhường đáng kính .
Cả đời mẹ chăm con có bao giờ mẹ suy mẹ tính
Nhưng con lớn rồi con hiểu chứ mẹ ơi
Như con thuyền rẽ sóng ra khơi
Thuyền không lái, thuyền sao mà chạy nổi
Khi con đau lòng mẹ buồn rười rượi
Con giật mình có lỗi với mẹ rồi
Khi con vui ánh mắt mẹ thêm tươi
Con phấn khởi , phải làm gì để mẹ vui hơn nữa
Lòng mẹ đến với con là thế
Mẹ thương con con phải biết nghĩ gì.
Thầy ơi, em muốn được cùng thầy vừa trò thầy
vừa là tình đồng chí
Luôn bên nhau ta giữ trọn tình thương
Để thầy vui tiếp bước con đường
Con đường đó em xin nối dài mãi mãi
Để mai ngày khi em đã trưởng thành, trở lại
Thầy sẽ vui vì em , em sẽ kiêu hãnh vì thầy
Em hiểu cuộc đời em đang được chắp cánh từ đây.
Thầy giáo Trần Văn Tăng